Ký Ức Vụn | Tạp Bút Rất Hay Của Nguyễn Quang Lập Về Chuyện Đời



Ký Ức Vụn (Tạp Bút)
Tác giả: Nguyễn Quang Lập
Ký ức vụn tập hợp những entry khẩu văn rặt giọng “bọ”, vừa tưng tửng hài hước vừa châm biếm sâu cay mà không kém chân thực sống động trên blog nổi tiếng Quê Choa. Óc quan sát, khả năng tung hứng ngôn ngữ của tác giả khiến người đọc phải thán phục. Chỉ bằng một vài câu nhẹ tênh, viết mà như nói, nhân vật của ông xông xênh hiện ra, khắc như in vào tâm trí. Những gương mặt, câu chuyện này ta vẫn gặp hàng ngày. Nhưng hình như trong ký ức của ta chẳng được sống động đến thế, mà bảo ta kể lại, ta cũng chịu thua, không cách nào kể ra được cái vị hài hước, đậm đà như tác giả đã kể.

Không dừng lại ở đó, Ký ức vụn còn hấp dẫn người đọc bằng những câu chuyện cảm động về bạn bè thời thơ ấu, về tình nghĩa thầy trò thuở chiến tranh, về những người nông dân chân chất chẳng giống ai mà ngày bé tác giả từng thân thuộc… Cuốn sách còn dành hẳn một phần riêng về những bạn bè nghệ sĩ đã cùng đi với nhau trên quãng đường nghệ thuật. Dưới ngòi bút đầy ma lực của Bọ Lập, những tính cách, những câu chuyện, những số phận cứ thế hiện ra như trên một cuốn phim, sắc nét và ám ảnh.

Ký ức vụn là cuốn sách độc đáo và dung dị, hài hước và thâm thúy, bất cứ ai đã đọc một lần cũng đều không thể quên.

Trích đoạn

“Mình ngồi câu cùng nó cả buổi may lắm chỉ được đôi con, nó thì cá đầy oi (giỏ đựng cá). Có hôm thấy nó giật được lắm cá mà mình chẳng được con nào, mình ngồi lặng nước mắt rân rấn. Thế mà nó biết mình khóc, liền thả cần câu đi lại ôm lấy mình, nói tau với mi câu chung mà, cá của tau cũng là cá của mi. Mình nói không phải rứa, chỉ tại cá không cắn câu thì buồn thôi. Nó nói buồn chi hè, trời không cho tau mắt thì cho tau cá, rứa thôi.”

(Tết của người bạn mù)

“Thằng Minh quất cái roi cực mạnh xuống phản, nói bọ hứa tui răng. Anh giật mình đánh thót, nói bọ mới uống hai chén thôi mà, tha cho bọ đi con.Thằng Minh dứ dứ cái roi, nói bọ nợ mấy roi rồi. Ông nói 14 roi con, thằng Minh hét răng lại 14, ông lập cập nói ngay 20, 20…, thằng Minh hét tui không đùa với bọ mô nghe. Ông mếu máo nói ba chục roi rồi, nhưng bữa ni cho bọ nợ con ơi. Thằng Minh nói rứa là cả thảy 33 roi nghe chưa. Anh nói ừ, 33 roi…, bọ nhớ rồi con. Thằng Minh quát vô ăn cơm, ông len lén đi vào bếp.”

(Anh cu Cá)
Mời các bạn cùng nghe tạp bút Ký ức vụn của nhà văn Nguyễn Quang Lập
Nguồn: Thư viện sách nói.
Cảm ơn các bạn đã nghe, chúc các bạn có những phút giây thư giãn. Nếu có bất cứ thắc mắc, khiếu nại nào về bản quyền hình ảnh cũng như âm thanh có trong video mong chủ sở hữu liên hệ trực tiếp qua địa chỉ email xmen031@gmail.com
Nhớ đăng ký để nghe truyện mới nhất (Subscribe here):
Mời các bạn đón nghe các video mới nhất tại HM Channel:
Truyện ngôn tình:
Tiểu thuyết Quỳnh Dao:
Tiểu thuyết, truyện dài chọn lọc:
Truyện ngắn, tản văn:
Harry Potter trọn bộ:
Truyện trinh thám, truyện ma:
Nghệ thuật sống, sách dạy làm người:

Nguồn: https://namtong.org

Xem thêm bài viết khác: https://namtong.org/bat-dong-san/

17 Comments

  1. truyện thật dí dủm, chân thật, xúc động, người đọc cũng rất hợp

  2. Còn hoàng phủ ngọc tường bị ma ám là đúng rồi! …bàn tay đã hại chết biết bao người dân Huế… cứ về Huế hỏi những người trên 60 là hiểu rõ… còn dương thu hương thì đã đi pháp… vậy là ông này cũng bị … xếp bút nghiên… hết rồi!

  3. Vậy là ông này viết ra không ai in ra sách…sau 2005 đã dẹp bỏ cái gì là cởi mở… tìm thử có tác phẩm nào mới không?

  4. Sao lại có kiểu văn giật cục kỳ kỳ mà dí dủm càng nghe càng mê.

  5. Rat moc mac , rat hay va hai huoc

  6. Tôi đọc truyện viết của Nguyễn Quang Lập, giờ nghe audio vẫn thấy hay! Thương những mảnh đời trong văn của Lập lắm!

  7. Nếu không có cái ký ức kể không khác gì truyện sex thì nghe cũng dk, trẻ con nghe đoạn đầu chắc cũng thấy xấu hổ. Truyện hơi thô tục , dân giã đến trần trụi.

  8. Người là sao văn là vậy mất vs quá

  9. Người đọc hay , chuyện chi lạ rứa ,
    nhỏ 12/13 tuổi mình đi bán chợ , trời mưa nên chợ dơ ! Chợ Cái Tàu , tay bê rổ tay nắm quần xoắn lên , Người đi ngang tay ông rờ ngay em bé mình , quay lại la lên nói ông nay sao mò chim tôi , các bà cô ngồi bán chợ cười , hỏi nó làm gì con vậy , tôi nói như vậy làm dấu nửa , trò cừoi cái chợ buổi sáng , , nhỏ khg biết gì mắc cỡ ,

  10. câu chuyện tôi có đọc đâu đây , ớn lạnh . đang ăn mà nghe chuyện nay chắc bỏ đi , xưa ít bị đau bịnh , nhưng nghèo vùng quê hay bị mủi kiến cắn tay gảy thành ghẻ rồi mủ , đẩu tóc thì con rận cắn , chiếu mùng rệp , vậy ít đau bịnh bậy , lạ lùng như sau nay , bịnh lạ kỳ

  11. Có phai người viết đa bi bắt k mọi nguoi

  12. Càng nghe,càng hay. THẤM LẮM. Cám ơn nhiều lắm.

  13. Ăn ruồi mà nói ngon nghe mà lạnh xương sống hãi quá không dám nghe tiếp tác giả này thuộc loại dơ dáy

  14. Truyện hay và giọng đọc cũng hay

  15. Thật hay , đúng đời thường .thanks

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *